Làng B từ lâu đã bị chê cười là làng thiếu văn hóa nhất trong cả xã, nhất trong cả huyện và thậm chí là nhất cả tỉnh nữa. Trong làng, từ người lớn đến trẻ con, mà ngay cả người già đụng đâu là xả rác, phóng uế ra đấy, ra đường thì hở một chút là chửi thề văng tục, đụng một chút là thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Từ chủ tịch xã đến công an, ban tư pháp, nói chung là tứ chi đoàn thể đành bó tay trước tình trạng lộn xộn, phức tạp này.
Cũng vì thế mà dường như khách lạ chẳng dám bước chân đến thăm làng, chẳng muốn giao tiếp hay làm ăn gì với làng, đến dựng vợ gả chồng với người trong làng, người của những làng lân cận cũng chẳng muốn. Cả làng chỉ có một trường cấp một lèo tèo vài lớp, thầy giáo nào về đây dạy cũng chán nản chỉ muốn bỏ đi... Làng đã nghèo còn nghèo hơn, đã dốt còn dốt hơn, đã mất văn hóa còn mất văn hóa hơn...
Một ngày nọ, có một nữ sinh viên trong làng vừa tốt nghiệp trường sư phạm trên thành phố quay trở về làng (không biết là do cô quyết định mang sở học về giúp cho địa phương hay do không xin được chỗ làm trên thành phố, nhưng dẫu sao, đếm ngược đếm xuôi chỉ có cô là trường hợp duy nhất của cả làng). Thấy tình hình của làngnhư thế, cô bức xúc lắm. Cô mang hết tất cả kinh nghiệm, kiến thức học được để viết một bản gọi là “Giải pháp cải tiến văn hóa cho làng”. Nghe đâu chỉ vì để hết tâm sức cho giải pháp này mà chỉ sau một tháng trời, tóc của cô bị bạc hết một nửa.
Khi giải pháp đến tay lãnh đạo của làng, họ vừa hoan hỉ lại vừa lo âu: Hoan hỉ vì từ trước đến giờ mới có một kế hoạch đàng hoàng cụ thể... Lo âu cũng vì từ trước đến giờ dân làng đã quen với từ văn minh, văn hóa gì gì phức tạp bao giờ đâu... Nhưng vì tương lai của xã, nhất định phải áp dụng thử.
Thế là một ngày đẹp trời, trong tiếng nhạc xập xình, trống lân tưng bừng ngay tại cổng làng, một tấm biển to đùng được kéo lên, chễm chệ chiếm ngôi vị cao nhất: Làng văn hóa... và ở dưới là dòng chữ nhỏ hơn, nhỏ hơn chút xíu thôi: “Welcome to làng B...”. Đi vào trong làng, đâu đâu cũng thấy những tấm băng rôn kêu gọi giữ gìn vệ sinh, không gây gổ, không xả rác v.v... Còn nữa, biết bao nhiêu tờ rơi, tờ bướm phát đến tận nhà khuyến khích người dân đề cao ý thức xây dựng làng văn hóa... Dù là xã nghèo, nhưng vì tương lai của nền văn minh xã hội nên dù tất tần tật những chuyện trên chiếm một phần ngân sách không nhỏ (Chẳng biết có vị nào kê thêm chút đỉnh không?) nên làng cũng phải cắn răng chi trả...
Mấy ngày đầu tạm ổn, mới cắt băng đấy, mới ký biên bản cam kết thực hiện lối sống văn minh đấy nên dân làng còn ghi nhớ, chỉ được hơn tuần, cuộc sống cơm áo gạo tiền khiến người ta quên phứt những chuyện văn hóa văn minh vốn dĩ chẳng hề nằm trong ý thức...
Thế là lại xả rác, may là mới chỉ xả rác và phóng uế, bởi đâu phải chỗ nào cũng có thùng rác và nhà vệ sinh công cộng đâu (tiền chi vào băng rôn, tờ rơi, tờ bướm, áp phích hết rồi). Tiếp đến, có người thấy người kia xả rác nhắc nhở, mà đã nhắc nhở thì bẽ mặt, thế là chửi thề mà đã chửi thề thì phải đánh nhau... Chỉ được một tháng, văn hóa làng đâu lại vào đó. Nghe đâu cô giáo nọ chưa nản, cô lên lại thành phố kêu gọi bạn bè về mở thêm trường cấp hai, cấp ba. Theo cô, muốn có văn hóa thì phải có ý thức mà muốn có ý thức thì phải có giáo dục đã. Chẳng biết kế hoạch cô có khả thi và kéo dài trong bao lâu?? Số lượt đọc:
1520
-
Cập nhật lần cuối:
15/06/2008 06:09:09 PM
Nhập trao đổi: |  | | Minh họa: Ciarna Hackett |
Thông tin liên quan: Tường thuật của người nhái đặc nhiệm05/10/2008 09:50' PM Quê tôi có dòng sông Thị Mẹt. Ngày xửa ngày xưa đó là một con sông thơ mộng, làm ngây ngất biết bao tâm hồn của nhiều thế hệ lớn lên bên dòng sông yêu dấu này. Nhưng từ khi quê đô thị hóa, dòng sông bỗng sùi bọt mép, trợn mắt, méo mồm như trúng gió, hương sông không còn nữa, thay vào đó là mùi khăm khẳm lan tỏa khắp làng quê. Dòng sông đổi màu nhưng không phải là màu của nắng, của gió thiên nhiên, mà là màu của thần chết... Chửi như hát hay18/09/2008 09:10' AM Một trong những biểu hiện hay gặp trong nghi lễ đời thường của người Việt là… tiếng chửi. Không phải chửi vì bực bội nhất thời, mà chửi vì thói quen. Chửi có câu có cú, chửi có vần có vè. Sự chửi như hát hay ấy nói lên điều gì trong nếp sống chúng ta? Kịch bản quảng cáo28/06/2008 09:03' PM Chỉ có những đứa ngớ ngẩn, kém năng động, thiếu óc quan sát cộng theo nghèo tưởng tượng mới chả phát hiện ra quảng cáo đang là ngành công nghiệp đầy béo bở, thu nhập cao ngất trời xanh... Văn hóa “tán”04/03/2008 11:30' AM Có lẽ trên đời này không có gì quan trọng mà lại mờ ảo như văn hóa. Ngay cả định nghĩa thế nào là văn hóa cũng mông lung. Văn học, điện ảnh, sân khấu, ca nhạc… là văn hóa đã đành. Thời trang, ẩm thực, du lịch… là văn hóa cũng đành, đến đi bộ, ngủ, uống trà, xỉa răng đôi khi cũng là văn hóa nốt! Phỏng vấn một bác nông dân29/05/2007 03:00' PM PV: Kìa bác ơi, bác đi đâu đấy? Nông dân: Tôi dắt bò đi bán. PV: Giời ơi, nông dân bán bò, chả khác nào nhạc sĩ bán đàn hay nhà văn bán bút. Bác sẽ sống bằng gì? Nông dân: Bằng chứng khoán! Chân dung các “nhà”28/04/2007 04:52' PM Cuộc sống đã khẳng định rằng làm người không quan trọng. Muốn nổi danh và đạt nhiều đỉnh cao trong xã hội, ta phải cố gắng làm “nhà”. Đó là nhà thơ, nhà họa sĩ, nhà bác học, nhà tạo mẫu, nhà đại văn hào... Để các bạn dễ hình dung, chúng tôi xin nêu rõ đặc điểm vài nhà cho các bạn biết mà phấn đấu hoặc... đề phòng... Một phiên tòa02/04/2007 06:44' PM Phòng xử án lạnh lẽo, nghiêm trang. Người ta nghe rõ cả tiếng giở giấy sột soạt của chánh án và thư ký tòa. Bị can là 4 ông to béo phương phi, rõ là các ông chủ lớn...
Họa “Game online”06/03/2007 02:51' PM Bạn tôi làm ở phòng Nông nghiệp huyện, ngoài đời hiền như cây lúa, hạt ngô. Nhưng trên game "Võ lâm truyền kỳ", sau bao ngày kỳ công “lượm đồ, giết quái"' anh ta đã được phong chức "Bang chủ” lâm liệt, oai phong, vang danh bốn cõi, hét ra lửa, hô một tiếng bao đệ tử vâng dạ, cúi đầu... Những đề văn kỳ dị22/08/2006 12:49' PM Sau kỳ thi văn đại học đầy các bài viết "kinh hoàng" của thí sinh vừa qua, nhiều ý kiến cho rằng một trong những nguyên nhân là bản thân đề bài cũng có nhiều thiếu sót, vừa xơ cứng, vừa bế tắc, vừa xa rời thực tế, sáo mòn. Chúng tôi xin tưởng tượng một số đầu bài như trên để giúp bạn đọc có cái nhìn... thương cảm... Con gà băng qua đường16/08/2006 05:37' PM Phía đằng xa, một con gà đang băng qua đường. Vấn đề đặt ra là tại sao con gà đó lại… băng qua đường? Dưới đây là câu trả lời của một số nhân vật... Tí học làm văn02/07/2006 10:38' AM Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà... Đảm bảo công bằng26/04/2006 11:50' AM Tàu Discovery đang trên đường trở về trái đất từ trạm vũ trụ quốc tế Alpha, trong bốn phi hành gia có một người da đen. Bỗng xuất hiện một chỗ hỏng ở vỏ ngoài con tàu, cần một người hy sinh leo ra khắc phục sự cố... Tường thuật trực tiếp lễ trao giải Oscar của một thị xã17/03/2006 12:40' PM Thưa các bạn, nhóm phóng viên truyền hình chúng tôi đang đứng trước cổng của cung văn hóa thị xã, nơi chỉ một lúc nữa thôi, lễ trao giải Oscar, giải thưởng cao quý nhất của điện ảnh vùng này, sắp bắt đầu... Chuyện cổ tích thời đại số04/02/2006 12:16' PM Chuyện cổ tích hiện đại kể rằng, ngày nay có một hoàng tử rất đẹp trai. Nhưng không may, chàng bị một bà phù thủy phù phép nên mỗi năm hoàng tử chỉ nói được một từ duy nhất. Vì thế, chàng rất buồn vì không nói chuyện được với ai. Cũng như mọi câu chuyện cổ tích, có hoàng tử thì sẽ có một nàng công chúa... Thư của ông cá độ bóng đá 1,8 triệu USD gửi Văn Quyến, Quốc Vượng26/01/2006 01:59' PM Các chú thân mến! Nhận được tin các chú “dính”, anh rất đau lòng. Vừa thương vừa giận. Thương vì các chú còn trẻ quá, tuy mấy năm nay có tập tễnh ăn chơi nhưng suy cho cùng chưa hưởng thụ gì nhiều, có lẽ từ giờ chả còn cơ hội... Kỹ nghệ bán giấy09/10/2008 01:46' PM Ngày xưa, viết “kỹ nghệ lấy Tây”, chắc Vũ Trọng Phụng không hề biết đời con cháu còn có những kỹ nghệ kiếm tiền rất “độc”... Tường thuật của người nhái đặc nhiệm05/10/2008 09:50' PM Quê tôi có dòng sông Thị Mẹt. Ngày xửa ngày xưa đó là một con sông thơ mộng, làm ngây ngất biết bao tâm hồn của nhiều thế hệ lớn lên bên dòng sông yêu dấu này. Nhưng từ khi quê đô thị hóa, dòng sông bỗng sùi bọt mép, trợn mắt, méo mồm như trúng gió, hương sông không còn nữa, thay vào đó là mùi khăm khẳm lan tỏa khắp làng quê. Dòng sông đổi màu nhưng không phải là màu của nắng, của gió thiên nhiên, mà là màu của thần chết... Vây chặt18/09/2008 08:59' AM Người đàn bà đã có một lịch sử hôn nhân ngăn ngắn, sau khi kết thúc cuộc hôn nhân ngắn ngủi ấy kết thúc, người đàn bà ấy không nản lòng, và không mất hy vọng. Người đàn bà ấy mới có ba mươi tuổi, có thể gọi là còn trẻ, hơn nữa, lại rất xinh đẹp. Người đàn bà tự cảm thấy mình như một tờ cổ phiếu sáng giá, tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đầu... Lá thư kêu cứu của đàn ông03/09/2008 10:28' PM Ấy là nguy cơ về sự biến mất của những người đàn ông (thực sự ra đàn ông) và những người đàn bà (thực sự ra đàn bà) đang ngày càng rõ rệt. Hiện tượng đàn ông đang càng ngày càng có cách ứng xử giống đàn bà và điều ngược lại cũng đang xảy ra với tốc độ chóng mặt... Nỗi lòng của cô giáo Tích27/08/2008 09:15' AM Chẳng biết tại sao trên báo chí người ta cứ phê phán chúng tôi “nhồi nhét" học sinh “ học vẹt” chạy theo thành tích. Là giáo viên ưu tú, chiến sĩ thi đua của ngành giáo dục nhiều năm liền, tôi phản đối. Cực lực phản đối! Họ chả hiểu gì! Thời khóa biểu của một giám đốc17/08/2008 10:07' AM Lời tòa soạn: Hiện nay các cơ quan, đơn vị đang thực hiện sống và làm việc theo khoa học, mọi chương trình đều phải tự động hóa, kế hoạch hóa, vi tính hóa. Mới đây, chúng tôi có lấy được thời khóa biểu chi tiết của một giám đốc, xin đăng tải để các bạn tham khảo. Chủ và tớ31/07/2008 09:07' PM Con người ta chế ra đồ dùng và phương tiện là để phục vụ mình. Thế mà càng ngày các nhà "tiên tri" càng lờ mờ nhận ra rằng hình như chả phải thế, hình như con người ta chế ra phương tiện để hành hạ mình và để mình một phen thử làm "nô lệ" cho phương tiện xem sao. Bài khác: Quyết chí làm giàu08/06/2008 11:31' AM Từ dạo Việt Nam gia nhập WTO, bà xã tôi bỗng tỏ ra vô cùng quan tâm đến tình hình kinh tế trong nước và thế giới. Buổi tối sau khi cơm nước xong xuôi, nàng ngồi chễm chệ trước tivi, tay lăm lăm cái remote, bật hết kênh này đến kênh nọ... Thư ngỏ của đàn ông gửi phụ nữ06/06/2008 08:45' AM • Đừng cãi anh, rõ ràng sàn nhà là chỗ để quần áo tiện nhất mà. • Đừng bao giờ bắt anh đi mua sắm, thế nào anh cũng phải mua một cái gì đó thật vớ vẩn... Nói xấu vợ31/05/2008 10:19' AM Một hôm, hội “những người không sợ vợ” họp thường niên trên đống cỏ sau nhà kho cũ rất ít người qua lại... Thư của một chàng trai gửi cha20/05/2008 05:47' PM Cha thân yêu! Con lên thành phố đã nửa năm rồi. Mặc dù thời gian trôi quá nhanh, nhưng nhiều lúc nghĩ lại, con không khỏi rùng mình và tự hỏi tại sao mình có thể sống sót được. Sự tích thị trường chứng khoán16/05/2008 08:37' AM Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ, ven rừng có rất nhiều khỉ ra kiếm ăn. Cho đến một ngày kia, xuất hiện một anh thanh niên tới hỏi mua khỉ với giá 10 đồng một con... Kinh nghiệm dùng mobile11/05/2008 05:14' PM Đại Văn Mỗ là tay chơi đủ loại, sau này chơi cả điện thoại di động (ĐTDĐ). Hiệu nào, kiểu nào mới nhất Mỗ đều sưu tập. Hôm nay mới mua cái V.Fone có quay phim 60 phút, Mỗ sẽ làm video clip người tình bốc lửa, với dự định sau này sẽ đưa lên mạng nếu em bỏ anh trai già theo kép nhí... Những chiếc bẫy của đàn bà07/05/2008 03:10' PM Bộ não của phụ nữ giới khác nhiều so với phái nam chúng ta. Họ không bao giờ thỏa mãn với hạnh phúc. Họ luôn nghĩ ra những mâu thuẫn, những bi kịch, những điều đâu đâu. Chính vì vậy họ luôn muốn trắc nghiệm với bạn thông qua những câu nói tưởng như rất ngây thơ. Xin hãy cẩn thận vì nhiều khi, đó là những “ chiếc bẫy” dành cho bạn đấy...
|